Thông tin tiện ích  

   

Tin Nhắn

sondung: Kính chúc Thầy Cô một ngày mới thật đẹp, thật vui và hạnh phúc.
sondung: Em cám ơn Thầy Cô đã gởi giùm em những tấm hình Tết 2025 của gia đình em vào 2 bài viết:” Chúc Mừng Năm Mới 2025 và Dìa Quê Ăn Tết “ của em.
sondung: Xin lỗi Thầy Cô em đi hoang lâu giờ mới trở về thăm lại trường xưa. Em hứa từ nay sẽ không đi xa nữa.
sondung: Chào Thầy Cô! Em mới gởi bài viết: TRÙNG DƯƠNG HỘI NGỘ vào trang văn, nhờ Thầy Cô giúp em gởi Video và hình ảnh vào trang của bài, em không biết cách gởi hình vào ạ! Cám ơn Thầy Cô!
sondung: Chào Thầy Cô
Thanha: Thầy cô chúc Gia đình Thắng Nhung năm mới nhiều sức khỏe , vui vẻ, hạnh phúc
Thanha: Thầy cô cám ơn quá Giáng Sinh và Năm Mới của gia đình Thắng Nhung gửi vừa kịp lúc cả nhà đông đủ.Vui lắm Nhung ơi!Bánh Tét tuyệt vời! ...ngon quá đi ăn bánh nhớ má
Thanha: Thành thật chia buồn cùng gia đình và tang quyến về sự mất mát này Cụ bà thọ 93 tuổi.Cám ơn em về bài hát "Mợ tôi"
dpham66: Mẹ Minh Đức mới vừa qua đời. Bà thọ 93 tuổi. MĐ mới đăng bài hát về mẹ "Mợ Tôi". Xin mời thầy cô và các bạn vào xem... Tears!
Thanha: Chào Thanh Cẩm, thầy cô rất vui mừng gặp lại em.Chúc em nhiều sức khỏe và niềm vui khi trở về maitruongxuath.org
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em! Lâu nay em biệt tích, thật là có lỗi với mọi người! Giờ viết tin nhắn tính bấm “nhập” để xuống dòng, rồi chữ biến mất nên viết lại, thành ra chào hai ba lần!
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em!
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em!
Thanh Cam: Chào cô!
Thanha: TC chao dang cao, em và gia dinh khỏe ? lâu quá mới thấy em ghé thăm trường xưa. Hân hạnh đón tiếp.
dang cao: Chào TC
TÚ VĨNH: Kính chào thầy cô và các bạn. Chúc MTX một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.
Thanha: Thầy cô cám ơn hai em Thắng Nhung về những chiếc bánh chưng và bánh tét tình nghĩa đã gởi đến thầy cô nhân mùa Giáng Sinh-Năm Mới. Chúc gia đình hai em một mùa Giáng Sinh An bình và năm mới thành đạt.
Thanha: Cầu xin cho tất cả mọi người bình an qua mùa Covid. Năm nay buồn quá hả Thảo?. TC ở nhà suốt không dám đi đâu trừ lúc đi chợ và chạy xe đạp vô rừng.
Thanh Thảo: Em cám ơn TC nhiều ạ . Em cũng đang nghĩ cho cách này . Em sẽ cố gắng . Năm nay 2020 trọn năm bị Covid nên tháng 12 này ko bận làm bánh cho nhà Thờ và hãng TC ơi .
Thanha: TC đã đưa hình lên rồi. Em đừng ngại trong việc đưa hình, cứ viết bài TC sẽ đưa hình giúp. Cám ơn em.
Thanha: Vậy khi nào rảnh em viết bài và lên hình nhé.Thầy cô chúc em thành công.
Thanh Thảo: Nhưng chưa biết cách đưa hình vào như thế nào ? Bắt đầu tùn tới này em bận cho đến cuối tháng 12 về làm bánh . Em cám ơn TC đã sưu tầm được trang up hình này .
Thanh Thảo: Em đã sign in vào Imgur rồi TC ơi !
Thanha: Thầy Cô chỉ các em muốn post hình ảnh cá nhân vào MTX, các em hãy up vào Imgur rồi copy qua như trước đây đối với Flickr hoặc Photobucket. Bởi vì Imgur tiện lợi hơn, không cần có tài khoản và không giới hạn dung lượng.
Thanha: Kinh Thần Nông còn có bài "Trung uy nuôi tôm" tác giả Phương Toàn.
Thanha: Mời các em nghe đọc truyện người thật việc thật, người viết ở kinh Thần nông (kinh 5) .
Thanha: Đã có video buổi họp mặt ngày 8/6 tại trường mới C3 Tân Hiệp, do đài phát thanh truyển hình địa phương Tân Hiệp quay.
Thanha: Cám ơn Minh Châu đã báo cáo quĩ tới ngày 20/3/2019. Còn 3 tuần nữa chúng ta có kỳ họp vào ngày 8/6. Minh Châu kiểm tra tài khoản thường xuyên và báo cáo kịp thời lên quĩ những mạnh thường quân ủng hộ cho kỳ họp mặt này. Cám ơn em.
Thanh Thảo: Dạ Thầy Cô . Sau chuyến du lịch VN lần này , Nancy nói với mẹ : < VN đẹp quá ! Mai mốt đi làm có tiền , con sẽ về một mình ! > . Vậy là vui rồi TC ơi . Một đứa trẻ sanh ra ở Mỹ . Khi theo Mẹ về thăm quê hương mà khen được VN rất đẹp là quá tốt rồi . Chỉ sợ dẫn chúng về , nó chê ko bao giờ trở lại nữa thì nguy .
Thanha: Nancy thích lắm đây, TC không muốn vào bài comment để bài Thanh Thảo cuối cùng các bạn vào xem cho dễ.
Thanha: Chào Thanh Thảo,đọc bài du lịch miền Trung thích lắm, hy vọng tháng 6 nầy về họp mặt sẽ có dịp ra nơi ây.
Trieu Nguyen: Em kính chào thầy cô! Em cảm ơn thầy cô đã luôn chú ý và động viên em.
Thanha: Chào em Trieu Nguyen sau, thời gian vắng bóng trở lại trường xưa với ngòi bút điêu luyện hơn, văn hay chữ tốt hơn đem lại sinh khí mới với luồng gió cũ kỷ đong đầy kỷ niệm một thời khốn khó miền Cái Sắn. Cám ơn sự trở lại của em, trường xưa cảm thấy ấm áp hơn.
caonguyen: Chúc Út Sao và gia đình giáng sinh vui
vẻ
sondung: Dạ! Thưa Thầy Cô . Hôm giờ mấy cháu Vy Ngọc bận việc quá nên chưa làm clip video được , em thì mò hoài mà chưa vô phim được ,em có nhắn tin nhờ Thầy lúc nào rảnh đưa vô dùm vì những đoạn phim đó em giở qua phone của Thầy đó . Kính

Để gửi tin nhắn xin hãy đăng nhập.
   
   

Trang web hiện có:
37 khách & 0 thành viên trực tuyến

   
Chào Khách quý
Tên đăng nhập: Mật mã: Tự động đăng nhập

Văn xuôi, chuyển kể, hồi ký...
  • Trang:
  • 1
  • 2

NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ:

CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI cách đây 9 năm, 10 tháng #16177




CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI
.


Điều làm tôi nhớ nhất lúc còn đi học ở trường PTTH.TÂN HIỆP là đợt nhà trường tổ chức trại hè,thi viết báo tường và hội diễn văn nghệ .

Viết báo tường có Trần văn Dũng - lớp trưởng- phụ trách , còn văn nghệ có tôi Phạm Minh Kha - trưởng ban văn nghệ- đảm nhiệm . Viết báo tường cũng không khó mấy, vì chỉ việc chọn bài,viết lên rồi trang trí cho đẹp là xong,nội dung thì được thế nào hay thế nấy.Khi làm báo tường tôi đã hết lòng phụ với Dũng.Vì hồi ấy ở trong lớp tôi thuộc dạng viết chữ đẹp nên Dũng chỉ việc chọn bài đưa cho tôi,tôi nắn nót,cẩn thận viết vào là được.

Tờ báo hoàn thành,lớp tôi vui mừng,hớn hở,coi như đây là một chiến thắng lớn của đời học sinh.

Báo xong rồi,giờ đến văn nghệ.Thầy trò lớp tôi phấn khởi bàn chuyện văn nghệ rất hào hùng,một đội văn nghệ được thành lập cấp tốc do tôi phụ trách.Tôi liền chọn vài bạn nữ tương đối thùy mỵ,hiền ngoan và những thằng bạn thân với tôi,tôi chẳng cần biết ai có giọng tốt hay không tốt,tôi chỉ cần hôm hội diễn cứ việc gào lên cho tôi là được,càng to càng tốt-tiếng hát át tiếng bom mà-miễn sao phải đồng điệu một chút.

Nhân lực đã có,giờ bàn đến chuyện sẽ tập dợt vào thời gian nào,địa điểm tập và tập trong bao lâu.Bàn đi tính lại thì chỉ tập dợt vào giờ SHTT lớp là thích hợp nhất.

Cuối tuần ấy,tôi hăng hái vui vẻ đem tập nhạc- giải phóng chọn lọc-đến lớp để tập dợt.Đến lúc này tôi mới thấy những bất lợi,khó khăn ập đến.Giờ SHTT.các bạn không tập hát thì được về,còn các bạn trong đội VN.thì ở lại .các bạn được về sớm hồ hởi vui mừng,còn các bạn ở lại thì tiu nghỉu như con mèo ngái ngủ.

Sự hăng hái nhiệt tình của tôi bị giảm đi một nửa bởi sự uể oải của đội VN.mà mới trước đó khí thế còn rừng rực.

Tôi vội đem tập nhạc ra mở bài "Trường làng tôi" chuẩn bị tập cho các bạn ,thì cô nàng phụ trách đội liền lên tiếng :

- Bài này nhạc ngụy,không nên hát

Tôi điên tiết :

- Bà thử nhìn lại tựa đề tập nhạc đi,không phải chữ giải phóng thì chữ gì đây?các bạn trai bênh tôi:

- Đúng rồi!đúng rồi!bà này thật rắc rối.

Tôi bực mình tính bỏ về,nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Tôi liền cố gắng dồn hết nội công,sức lực vào người rồi nói:

- Bây giờ tôi sẽ hát trước 1 lần,các bạn cố gắng chú ý nghe,sau đó chúng ta sẽ tập từng đoạn.Tôi phải 3 lần hít vào 4 lượt thở ra mới lên tiếng được.

- Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh muôn chim hót vang lên êm đềm...

Cố gắng đến hụt hơi tôi mới hát xong được bài hát,hát xong tôi nhìn lại các bạn.Thật là những gương mặt đáng ghét,không một chút cảm nhận,cảm xúc,cảm tình gì cả?ai cũng ngong ngóng nhìn ra cổng muốn về.

Tôi bực mình gắt:

-Bắt đầu tập. ....Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh... hai...ba...
...trường...làng...tôi...

Ôi trời ôi!mới có 3 chữ thôi mà tôi nghe như một dàn đại hợp xướng-10 người thì 10 giọng-có đứa gần như đọc,có đứa thì trầm khàn,có đứa thì cao rít,có đứa cười,có đứa nói không khác gì một buổi chợ phiên vui nhộn.

Rồi cả bọn oà lên cười,cười một cách thích thú, nắc nẻ ,ôm bụng mà cười.Có phải tôi chưa từng tập hát bao giờ đâu?ở xứ đạo,tôi thường tập hát cho ca đoàn ,họ nghiêm trang chú ý lắm,chỉ một cử chỉ sao nhãng thôi cũng còn chưa có, chứ nói chi đến chuyện cười đùa,vậy mà ở đây thì...cái thằng Dũng kia hôm làm báo tường,tôi nhiệt tình với nó là vậy,mà bây giờ nó cứ khằng khặc cười lên,cười rũ rượi ra,tôi thấy mà ghét,mà không biết có cái gì mà chúng nó cười quá thể thế nhỉ? rồi không chịu được tôi cũng khanh khách cười lên để cùng hòa nhịp với các bạn luôn.

Được một lúc, khi trận cười qua đi tôi nói:

- Thôi!bài này điệu valse,nghe êm đềm quá chắc các bạn không thích,vậy mình sẽ chọn bài khác ,tiết tấu-đi-chạy-nhảy-Marche-cho nó hùng hậu,đúng với tính chất Dũng-Mãnh của lớp mình - tôi chọn bài :bình minh giục bước. Rồi cũng như lần trước tôi hát cho các bạn nghe:

- Bình minh đang giục ta mau dồn bước, nắng ban mai thúc gọi ta lên đường....Chỉ mới tới đây thằng Chiêm đã réo lên :

-Kha ơi!bộ bài này mày sáng tác hả?

Tới lúc này thì tôi không còn gì để nói.

Tôi nghĩ...phải chi nhà trường tổ chức thi cười,với cãi lộn thì thế nào lớp chúng tôi cũng đoạt giải,bây giờ có mà ông tổ Mozart thức dậy cũng chưa chắc đã đào tạo được nhóm này.

- Ngày hội diễn cũng sắp tới,mà tập hợp ca theo như tình hình này thì không ổn,hay chúng ta chuyển sang đơn ca đi? cả nhóm nhao nhao lên .

- ừ!ừ!phải đấy ! đúng đấy ! Kha ca đi.

Tôi chưng hửng không lẽ tôi lại đưa còng vào chân tôi

- Bạn Phương! bạn ca hay bạn nhận đi.

Nó giẫy nẩy lên

-Không đâu ! không được đâu !

Thực ra, tôi cũng chưa lần nào được nghe các bạn trong lớp hát,chỉ lâu lâu có đứa ngẫu hứng hát vài đoạn,trong đó có thằng Đưc nó hay nghêu ngao ... Thanh niên quê tôi là chiếc gậy trường sơn hoặc chào em cô gái lam hồng ,nghe cũng hay hay,tôi liền nói với nó

- Đức bạn hát đi,bạn hát được đấy.

Nó như đỉa phải vôi,bỏ về luôn.Buổi tập hát đầu tiên của lớp tôi kết thúc với kết quả :chưa có gì-y như cũ.( còn tiếp.)


MK 13.5.15

└(≣) CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI cách đây 9 năm, 10 tháng #16181


RỒI SAO NỮA ? VIẾT TIẾP ĐI, ĐANG KHOAAAÁI... QUÁ KHA ƠI !

:ohmy: :ohmy: :ohmy: :ohmy:

Thanh Sơn 5/13/15

└(≣) CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI cách đây 9 năm, 10 tháng #16182

CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI (tt)


Tôi chán ngán ra về với tâm trạng nặng nề - u uất , khác hẳn với khí thế hăng say buổi sáng . Tới nhà , tôi lặng lẽ , không ăn cơm , bỏ đi nằm , mẹ tôi ân cần đến bên tôi

- Con làm sao vậy ?

- Con hơi mệt, con không sao đâu mẹ !

Tôi nằm suy nghĩ miên man , về cái đội VN. mới hình hài hôm qua của tôi ,mà hôm nay đã tan rã rồi sao ? rồi đến hôm hội diễn, tôi phải ăn nói thế nào với Thầy Cô tôi đây ? không lẽ tôi phải lên hát, tôi thì đàn địch còn tàm tạm ,chứ hát thì chỉ tổ làm người ta cười cho .

Bất chợt một ý tưởng lóe lên trong tôi .Đúng rồi ! vị cứu tinh đây rồi , vị anh hùng trong thời chiến loạn của tôi đây rồi ! Đó là Thầy chủ nhiệm lớp Thầy Văn Chí Hưng ,thầy có giọng hát khỏe và cũng hay

Lúc đó thầy đang chủ nhiệm lớp tôi, sau này cô Hà thị Ngọc Khanh .

Tôi biết bên lớp D. thế nào cô Thu Hà cũng hát bài "Tình đất đỏ miền đông" . Vì cô hát bài này hay và duyên dáng lắm , còn lớp C. thì bạn Ngọc Ly có lẽ hát bài "Chiều Matxcova". Vì có lần tôi đã đệm đàn cho bạn ấy hát . Bây giờ lớp tôi thầy Văn Chí Hưng hát bài "Cây gậy trường sơn" thì hợp lý vô cùng . Tôi hoan hỷ với ý nghĩ đó, vui vẻ trở lại, vội vã đi ăn cơm ,rồi chạy ngay ra cánh đồng sau nhà đá banh . Ngày mai tôi sẽ lên trình bày với thầy chủ nhiệm lớp .

Đêm ấy tôi đi ngủ với những suy nghĩ mông lung : ngày mai tôi sẽ phải làm sao để thuyết phục được thầy hát đây ? nếu thầy chịu hát thì coi như tôi thành công , tôi sẽ khỏi phải lo nghĩ gì nữa , sẽ không cần biết đến kết quả buổi diễn ra sao ?cũng không còn phải sợ bị thầy chê trách là thiếu năng lực . Tôi cứ miên man suy nghĩ rồi thiếp dần đi với giấc ngủ mơ màng .

- Sáng hôm sau tôi đi học sớm ,lững thững đi tìm thầy , tôi gặp may ,thầy đang lang thang ngoài sân trường , tôi mon men lại gần

- Em chào thầy !thầy quay lại .

- Có chuyện gì không em ?

- Thưa thầy em muốn trình bày với thầy về tình hình đội VN của lớp ta .

-Em cứ nói .

- Thưa thầy, em thấy các bạn trong đội văn nghệ lớp nếu hát riêng từng người một thì hay , nhưng khi hợp lại thì không đạt mấy , mà ngày hội diễn sắp đến ,em sợ không đủ thời gian nên nghĩ hay là hát đơn ca .Thầy gật gật đầu

- Cũng được, miễn sao có tiết mục là được .

- Nhưng thưa thầy đơn ca thì ai hát ?

- Điều đó do em sắp xếp chứ , em cứ cử bạn nào hát đi rồi đưa lên cho thầy .

Tôi đâm hoảng

- Thưa thầy ! em thấy chỉ có một người hợp nhất .

- Ai ? tôi ngập ngừng

- Là thầy ! tôi vội vàng nói nhanh.

- Em thấy thầy hát rất hay , rất chuẩn, thầy lại có sẵn một kiến thức âm nhạc, giai điệu, tiết tấu rất vững vàng . còn các bạn trong đội VN. thì hay lạc phách sai cung , em sợ để các bạn lên hát lại đâm ra mang tiếng cho lớp mình.

Thầy gật đầu không nói , nét mặt có vẻ tươi lên . Tôi tấn công tiếp.

- Thưa thầy ! em thấy thầy hát bài "Cây gậy trường sơn" . Thầy ngắt lời.

- "Chiếc gậy trường sơn" chứ . Tôi vội vàng .

- Vâng ! vâng ! "Chiếc gậy trường sơn" , "Quê hương ngày thống nhất" hay bài "Quê em"...nghe thật tuyệt vời,thầy mà nhận lời , thì khỏi phải tập nhiều vì thầy đã quá vững vàng, chỉ cần hát cho em dợt đờn thử một lần là được. Thầy nghe có vẻ bùi tai liền vui vẻ nói

- Như vậy cũng được !

Tôi cám ơn thầy ! rồi chạy đi ngay sợ thầy đổi ý .

Tôi nhẹ hẳn người đi , không còn phải lo lắng gì đến chuyện văn nghệ văn gừng nữa .Mấy đứa trong đội VN. lại còn vui hơn , vì khỏi phải đi tập tành vào những buổi trưa nắng nóng đói bụng .


***
Rồi ngày đại thể cũng đến , cả trường ồ ạt xuất trận :nào lều,nào bạt, nào nồi niêu,xoong chảo , hoành tráng,hùng dũng , liệt oanh như một đội quân thiện chiến hy lạp xưa xông vào đột phá thành troy . Lớp chúng tôi cũng hùng hùng hổ hổ xông vào dựng lều, lập trại, tất bật , ngược xuôi .Khi đã tạm ổn , tôi và mấy thằng bạn liền đi tham quan ,thấy chỗ nào cũng vui tươi,nhộn nhịp ,lăng xăng qua lại hệt như dân du mục trên thảo nguyên mênh mông vậy .

Bọn tôi đi vào phòng treo báo tường để tận hưởng cái thành quả mà lớp chúng tôi rất kỳ vọng vào nó . Ngắm nghía một hồi, tôi thấy hình như tờ báo của lớp tôi được treo ở vị trí có vẻ khiêm tốn so với các lớp khác .tờ báo của lớp tôi trông cũng rực rỡ lắm chứ,màu sắc xanh-đỏ-vàng đủ cả, chữ : ÂN THẦY - TO - MẬP chiếm gần 1/4 tờ báo , bên cạnh chữ A-B.lồng lộng , đẹp làm sao,rồi hoa lá vây quanh trông rất bắt mắt ,vậy mà sao nó ở một vị trí khiêm nhường thế nhỉ? Hay tại nội dung,thôi đúng rồi chắc tại bài viết lớp tôi chất lượng không cao, chứ còn hình thức theo tôi thì không chê vào đâu được .

Vấn đề chính tôi quan tâm nhất là đêm văn nghệ - ĐÃ ĐẾN- tối hôm ấy mọi học sinh ăn mặc chỉnh tề,sạch đẹp ,tập trung ở hội trường chờ giờ khai mạc ,tôi hồi hộp vô cùng,đến thở không ra hơi,xem tờ chương trình tôi đã biết tiết mục của lớp tôi vào khoảng thứ 4, thứ 5 gì đó , thầy Văn Chí Hưng đơn ca bài "Quê hương ngày thống nhất" . Tiếng thầy dẫn chương trình sang sảng vang lên : Sắp đến giờ khai mạc, kính mời các thầy cô ,cùng các em học sinh vào hội trường .

Tôi vội vã đi tìm thầy, từ hôm tôi trình bày với thầy,tới bây giờ tôi cũng chưa gặp thầy lần nào,tôi quên bẵng đi.Cuối cùng tôi cũng gặp thầy trịnh trọng trong áo sơ mi trắng ngắn tay,quần tây màu xanh đen,không đóng thùng,đi dép râu, coi rất nam tính.

Tôi nói với thầy

-Sắp đến tiết mục lớp mình rồi thầy ơi!Thầy hát thử lần để em lấy tông .

Tôi ôm cây đàn bấm hợp âm D(rê trường) .reng..reng...rồi dạo :-tôi đi giữa trời quê hương ngày thống nhất...chát chát bùm - chát chát bum...Tôi hỏi thầy :
- Cỡ này vừa chưa thầy ? thầy gật đầu :- được rồi .

Trong hội trường những tiếng vỗ tay rần rần vang lên. Cô Thu Hà đã hát xong bài "Tình đất đỏ miền đông" .Tiếng thầy dẫn chương trình to rõ: tới đây tiết mục đơn ca của lớp AB. với bài "Quê hương ngày thống nhất" người trình bày thầy Văn Chí Hưng , một tràng vỗ tay không được to mấy nổi lên , rồi tắt lịm, tôi có linh cảm không tốt.

Hai thầy trò tôi lặng lẽ bước lên khán đài .Tôi liếc vội về phía các bạn tôi ngồi, đứa nào đứa ấy cứ đực mặt ra ,không một tiếng vỗ tay, không một biểu hiện cổ động. tôi hồi hộp ôm đàn, hết sức cầm lòng cầm trí , có lẽ vì cầm trí quá mà tiếng đàn tôi đâm ra lạc lõng, không được êm xuôi như lúc bình thường , tôi dạo đàn : -Tôi đi giữa trời quê hương ngày thống nhất...nghe lòng mình phơi phới niềm vui...reng...reng...reng...chát chát bùm chát chát bum...thầy hừ..hừ...mấy tiếng lấy giọng rồi hát :-tôi đi giữa trời...mới được mấy câu tôi biết thầy đã một nơi trò một nẻo,tiếng đàn giọng hát không ăn khớp với nhau ,tôi cố tình đệm đàn nhỏ lại cho mọi người khỏi nghe thấy cái lệch lạc giữa đàn và hát.

Rồi cũng xong, bài hát kết thúc,vài tiếng vỗ tay lẹt đẹt đơn điệu vang lên như mấy tiếng pháo vu vơ còn rơi rớt lại sau tết nguyên đán .Thầy âm thầm đi xuống, tôi lầm lũi theo sau ,trước những ánh mắt khó hiểu của khán giả . tôi đi về phía các bạn.- Nguyễn Phương nhìn tôi cười lơi lả :

- Mắc cười , mắc cười lắm Kha ơi! tôi buồn bực :

- Có gì mà mắc cười ? bảo lên hát thì ông nào cũng co dúm lại , bây giờ còn ở đó mà mắc với cười : - Để mình kể lại cho Kha nghe tếu lắm : - Lúc trên sân khấu, thầy thì ngơ ngác, còn mày thì tóc tai bù xù, ôm cây đờn ngượng nghịu, trông hai thầy trò tao không sao nhịn cười được .

Nghe nó nói mà lòng tôi xót xa , bao mơ ước dự trù tan vỡ , lòng buồn vời vợi bỏ ra ngoài hành lang nhìn trời ngắm đất , không còn tâm tư gì đến buổi văn nghệ nữa . Đang cô đơn đến tột độ, tôi giựt nảy mình khi có bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi và nói

- Đi ăn cháo ! Kha !

Thì ra là thằng Ngọc , nó học lớp C hay D gì đó , nó thích tôi lắm, vì tôi biết đánh đàn. Mỗi lần gặp tôi, nó phải bắt tôi hát cho nó nghe bài :" tout l'amour" mà phải hát bằng tiếng pháp cư , chiều nó, tôi cũng hát đạị, chẳng biết đúng hay sai . Nghe nó rủ , tôi bỗng thấy bụng cồn cào lên, vì từ chiều tới giờ tôi có ăn uống gì đâu .

- cháo gì vậy ?

- Cháo trứng .

- Mày kiếm đâu ra trứng giờ này ? nó mỉm cười bí mật .- thì ra thừa lúc vắng vẻ , nó đã lén lấy bọc trứng gà của lớp nó đem nấu cháo... Nó giờ ở đâu ? tôi còn thiếu nó hai tiếng cảm ơn !!!

Kỷ niệm trong đời học sinh của tôi còn nhiều, mỗi khi lòng buồn, tôi ngồi ôn lại cũng thấy vơi bớt đi nhọc nhằn. trong đời học sinh ,tôi chỉ thấy thời học phổ thông là hoa mộng nhất, vì đây là thời kỳ cha mẹ, thầy cô đang dần trang bị cho tôi gói hành trang vào đời.

Hành trang vào đời của tôi có gì nhiều . Tôi chỉ sợ thiếu mất tình yêu , thiếu sự hy sinh , tinh thần nhẫn nại và một tâm hồn quảng đại.


MINH KHA
13-05-2015

└(≣) CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI cách đây 9 năm, 10 tháng #16183


CẢM ƠN PHẠM MINH KHA

Chân thành cám ơn bạn đã cho mình được trở lại những năm tháng của ngày xưa,của tuổi học trò hoa gấm, thật là những tình tiết đắng cay lại là những kỷ niệm ngọt ngào vô giá phải không bạn.
Mình rất quý và rất yêu thích nhũng kỷ niệm tuổi học trò ngày xưa của chúng mình.
Thân mến.




Thanh Sơn VA 5/13/2015

└(≣) CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI cách đây 9 năm, 10 tháng #16185

  • Thanha
  • không trực tuyến
Chào MinhKha,

Cám ơn em về bài" Chuyện về lớp AB của tôi" dễ thương lắm MK ạ.
Nhờ có MTX nên TC mới có dịp hiểu thêm học trò mình với những kỷ niệm đáng quí thế này.

Viết thêm những bài khác nữa nghe MK.

TC 13.5.15

└(≣) CHUYỆN VỀ LỚP HỌC AB CỦA TÔI cách đây 9 năm, 10 tháng #16190

Cảm ơn một bài viết hay và chân tình , như điệu : chát chát bùm , chát chát bum ...

bs . 13.5.15
  • Trang:
  • 1
  • 2
Copyright© 2012
Thời gian tải trang: 0.14 giây
   
© maitruongxuath.org