Chào Khách quý
|
Văn xuôi, chuyển kể, hồi ký...
|
NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ:
CHUYỆN NGƯỜI ĐI BỘ THỂ THAO cách đây 9 năm, 7 tháng #16857
|
CHUYỆN NGƯỜI ĐI BỘ THỂ THAO .
Thường anh thức dậy lúc 04h00 , đi bộ một vòng, quay về là vừa đến giờ dâng thánh lễ sáng . Hôm nay cũng vậy, anh thức dậy bởi tiếng chuông báo thức từ điện thoại di động vang lên . Như mọi lần, anh bật dậy tắt báo thức, không nhìn lại giờ, xuống giường, ra ngoài, đóng cửa lại cẩn thận, rồi bắt đầu đi bộ trên đường . - Hôm nay sao mình có vẻ mỏi mệt quá ! Anh thầm nghĩ , rồi lại tự nhủ : - Chắc tại đêm hôm mình ngủ không ngon giấc . Anh làm vài động tác khởi động rồi bắt đầu đi đều . Một cảm giác gì khang khác , lành lạnh khác thường xâm chiếm con người anh . Đường phố có vẻ như vắng hơn, yên tĩnh hơn mọi ngày, như thông lệ thì cỡ này, một số hàng quán đã rục rịch mở cửa, xe trên đường cũng đã có lác đác, và đã có vài người đi bộ như anh, nhưng hôm nay tuyệt nhiên không thấy một bóng người . Anh đi được một lúc khá lâu, ý chí thúc bảo anh : - thôi đủ rồi, về thôi ! Vậy mà chân anh cứ bước đi, có cái gì đó dường như động cơ thúc đẩy bước chân anh, buộc anh phải bước tới . Đi một hồi nữa, cảm giác bất bình thường lấn át tâm trí anh, đường phố ngày càng yên tĩnh, ánh sáng mờ ảo yếu ớt, chợt anh thấy có mấy người cũng đang đi bộ : - A ! Có người đi cùng rồi - anh thầm nghĩ rồi quay nhìn mấy người đang đi gần anh, một cảm giác lạnh lẽo lướt qua thân thể anh, những người đang đi kia sao coi lạ quá ? Y phục của họ có gì đó không bình thường, đầu đội nón che hết mặt, không nhìn ra ai. Mấy người đó chạy chầm chậm vượt qua anh, rồi dần dần tăng tốc, anh cũng tăng tốc theo họ, một mãnh lực vô hình áp đảo níu kéo anh, bắt anh phải chạy theo họ như một quán tính, một lực hút của định luật vạn vật hấp dẫn . Anh rất muốn dừng lại, muốn quay về , một việc rất đơn giản, thường tình mà anh không làm được . Anh cứ bước theo mấy người kia như một kẻ vô hồn . Phố xá càng vắng lặng , tai anh bắt đầu nghe được những tiếng rên rỉ của loài côn trùng, ếch nhái... , xa xa trước mắt anh xuất hiện những ánh sáng nhấp nháy u minh, mờ ảo, và anh không thể nhận ra nơi đó là đâu . Trong anh bắt đầu xuất hiện cảm giác lo âu, sợ hãi , một sự sợ hãi mơ hồ, không biết là mình đang sợ điều gì? Tim anh như đập mạnh hơn, nhanh hơn, người anh âm lạnh, gai ốc từng mảng , từng mảng nổi lên trên da thịt khô ráp... Đang trong cơn bấn loạn, hoang mang đến tột cùng, anh chợt thấy hiện ra ba người chạy ngược chiều với anh, khi đi ngang anh một người gọi lớn : - Anh bạn ! Chạy theo tôi mau - anh quay ngoắt lại, chạy vội theo ba người kia, lấy lại bình tĩnh, anh nhìn kỹ lại thì ra là ba người bạn anh, ba người cùng làm việc với anh trong ban hành giáo của xứ đạo . Anh liền thấy người ấm áp hẳn lên, cảm giác sợ hãi biến mất, cơ thể anh trở lại bình thường không cứng nhắc, ngượng ngạo như hồi nãy. Chạy được một lúc, anh bắt đầu ra đường chính, lúc này xe cộ đã nhiều, người người qua lại khá đông . Anh ngước nhìn mấy người bạn anh ,không thấy bóng ai cả, anh nghĩ : - chắc họ tranh thủ về nhà để đi lễ - chuông nhà thờ reo vang tạo thêm nguồn sinh khí trong anh, anh vội đi nhanh về để kịp buổi dâng lễ, vừa chạy chầm chậm anh vừa suy nghĩ : « không hiểu sao hôm nay mình đi xa thế...?» Khi thánh lễ xong, gặp lại ba người bạn hồi sáng sớm đi bộ với anh, anh vội hỏi : - ba ông! Sao hồi sớm mình đi ở đâu mà xa thế nhỉ ?- ba người bạn anh đều ngơ ngác, lắc đầu nói: - Hồi sáng nay , tôi đâu có đi bộ thể thao. Một cơn lạnh toát chạy từ gót chân đến đỉnh đầu anh, trong người bao nhiêu da gà, ốc ác đều nổi lên, phủ kín toàn thân, anh vội lấy điện thoại ra xem lại giờ báo thức, không hiểu sao giờ báo thức lại là 02h00 trong khi anh cài đặt là 04h00 . Anh cẩn thận suy nghĩ lại tuyến đường mình đi hồi sáng, thì ra đó là con đường dẫn ra nghĩa trang. Anh vội vã về nhà, quì trước bàn thờ, thầm thì cầu nguyện: - Lạy Chúa tôi ! Chúa nhân từ của tôi ơi! Trong khi tôi gặp cơn nguy biến, hiểm nghèo . Ngài đã âm thầm sai Thiên Thần cao cả bảo vệ, hộ trì thân mạng tôi. - Ôi lạy Chúa ! THIÊN CHÚA của tôi. Người đã thương thân phận kẻ nghèo hèn, nhỏ mọn này, vậy mà tôi đã biết bao lần lỗi tội với người, đã bao lần tôi xa lánh Người . - CHÚA GIÊSU KITÔ ÔI ! Xin tha thứ biết bao lỗi tội con mang . Từ đó anh thôi, không đi bộ thể thao sáng nữa . - MINH KHA . - 19/08/2015 . |
|
|
Copyright© 2012
Thời gian tải trang: 0.11 giây