Thông tin tiện ích  

   

Tin Nhắn

Thanha: Thầy cô chúc Gia đình Thắng Nhung năm mới nhiều sức khỏe , vui vẻ, hạnh phúc
Thanha: Thầy cô cám ơn quá Giáng Sinh và Năm Mới của gia đình Thắng Nhung gửi vừa kịp lúc cả nhà đông đủ.Vui lắm Nhung ơi!Bánh Tét tuyệt vời! ...ngon quá đi ăn bánh nhớ má
Thanha: Thành thật chia buồn cùng gia đình và tang quyến về sự mất mát này Cụ bà thọ 93 tuổi.Cám ơn em về bài hát "Mợ tôi"
dpham66: Mẹ Minh Đức mới vừa qua đời. Bà thọ 93 tuổi. MĐ mới đăng bài hát về mẹ "Mợ Tôi". Xin mời thầy cô và các bạn vào xem... Tears!
Thanha: Chào Thanh Cẩm, thầy cô rất vui mừng gặp lại em.Chúc em nhiều sức khỏe và niềm vui khi trở về maitruongxuath.org
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em! Lâu nay em biệt tích, thật là có lỗi với mọi người! Giờ viết tin nhắn tính bấm “nhập” để xuống dòng, rồi chữ biến mất nên viết lại, thành ra chào hai ba lần!
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em!
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em!
Thanh Cam: Chào cô!
Thanha: TC chao dang cao, em và gia dinh khỏe ? lâu quá mới thấy em ghé thăm trường xưa. Hân hạnh đón tiếp.
dang cao: Chào TC
TÚ VĨNH: Kính chào thầy cô và các bạn. Chúc MTX một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.
Thanha: Thầy cô cám ơn hai em Thắng Nhung về những chiếc bánh chưng và bánh tét tình nghĩa đã gởi đến thầy cô nhân mùa Giáng Sinh-Năm Mới. Chúc gia đình hai em một mùa Giáng Sinh An bình và năm mới thành đạt.
Thanha: Cầu xin cho tất cả mọi người bình an qua mùa Covid. Năm nay buồn quá hả Thảo?. TC ở nhà suốt không dám đi đâu trừ lúc đi chợ và chạy xe đạp vô rừng.
Thanh Thảo: Em cám ơn TC nhiều ạ . Em cũng đang nghĩ cho cách này . Em sẽ cố gắng . Năm nay 2020 trọn năm bị Covid nên tháng 12 này ko bận làm bánh cho nhà Thờ và hãng TC ơi .
Thanha: TC đã đưa hình lên rồi. Em đừng ngại trong việc đưa hình, cứ viết bài TC sẽ đưa hình giúp. Cám ơn em.
Thanha: Vậy khi nào rảnh em viết bài và lên hình nhé.Thầy cô chúc em thành công.
Thanh Thảo: Nhưng chưa biết cách đưa hình vào như thế nào ? Bắt đầu tùn tới này em bận cho đến cuối tháng 12 về làm bánh . Em cám ơn TC đã sưu tầm được trang up hình này .
Thanh Thảo: Em đã sign in vào Imgur rồi TC ơi !
Thanha: Thầy Cô chỉ các em muốn post hình ảnh cá nhân vào MTX, các em hãy up vào Imgur rồi copy qua như trước đây đối với Flickr hoặc Photobucket. Bởi vì Imgur tiện lợi hơn, không cần có tài khoản và không giới hạn dung lượng.
Thanha: Kinh Thần Nông còn có bài "Trung uy nuôi tôm" tác giả Phương Toàn.
Thanha: Mời các em nghe đọc truyện người thật việc thật, người viết ở kinh Thần nông (kinh 5) .
Thanha: Đã có video buổi họp mặt ngày 8/6 tại trường mới C3 Tân Hiệp, do đài phát thanh truyển hình địa phương Tân Hiệp quay.
Thanha: Cám ơn Minh Châu đã báo cáo quĩ tới ngày 20/3/2019. Còn 3 tuần nữa chúng ta có kỳ họp vào ngày 8/6. Minh Châu kiểm tra tài khoản thường xuyên và báo cáo kịp thời lên quĩ những mạnh thường quân ủng hộ cho kỳ họp mặt này. Cám ơn em.
Thanh Thảo: Dạ Thầy Cô . Sau chuyến du lịch VN lần này , Nancy nói với mẹ : < VN đẹp quá ! Mai mốt đi làm có tiền , con sẽ về một mình ! > . Vậy là vui rồi TC ơi . Một đứa trẻ sanh ra ở Mỹ . Khi theo Mẹ về thăm quê hương mà khen được VN rất đẹp là quá tốt rồi . Chỉ sợ dẫn chúng về , nó chê ko bao giờ trở lại nữa thì nguy .
Thanha: Nancy thích lắm đây, TC không muốn vào bài comment để bài Thanh Thảo cuối cùng các bạn vào xem cho dễ.
Thanha: Chào Thanh Thảo,đọc bài du lịch miền Trung thích lắm, hy vọng tháng 6 nầy về họp mặt sẽ có dịp ra nơi ây.
Trieu Nguyen: Em kính chào thầy cô! Em cảm ơn thầy cô đã luôn chú ý và động viên em.
Thanha: Chào em Trieu Nguyen sau, thời gian vắng bóng trở lại trường xưa với ngòi bút điêu luyện hơn, văn hay chữ tốt hơn đem lại sinh khí mới với luồng gió cũ kỷ đong đầy kỷ niệm một thời khốn khó miền Cái Sắn. Cám ơn sự trở lại của em, trường xưa cảm thấy ấm áp hơn.
caonguyen: Chúc Út Sao và gia đình giáng sinh vui
vẻ
sondung: Dạ! Thưa Thầy Cô . Hôm giờ mấy cháu Vy Ngọc bận việc quá nên chưa làm clip video được , em thì mò hoài mà chưa vô phim được ,em có nhắn tin nhờ Thầy lúc nào rảnh đưa vô dùm vì những đoạn phim đó em giở qua phone của Thầy đó . Kính
Thanha: Chào Sondung, Phim em quay cho TC nhờ bé Vy đưa vào Youtube, sau đó chuyển link vào nội dung MTX như một bài viết,, để minh họa cho hai bài thơ trên. Thơ hay lắm sondung ạ. Cám ơn hai em.
sondung: Dạ chúng em cám ơn Thầy Cô đã tìm giúp , chúng em sẽ xin hoàn thành công việc ạ !
Thanha: Thầy cô chào sự trở lại của cây viết Sondung.
Thanha: À xin sửa lại.... thơ trang 5
Thanha: Chào Sondung," Thơ tình tặng em" trong Thơ trang 6. Còn " Bút ký tân Hội" trong Văn trang 2. Chúc hai em thành công. Thầy cô rất cám ơn hai em vì tất cả .

Để gửi tin nhắn xin hãy đăng nhập.
   
   

Trang web hiện có:
20 khách & 0 thành viên trực tuyến

   
Chào Khách quý
Tên đăng nhập: Mật mã: Tự động đăng nhập

Văn xuôi, chuyển kể, hồi ký...
  • Trang:
  • 1
  • 2

NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ:

TRANG VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM cách đây 1 năm, 7 tháng #23038

  • Thanha
  • không trực tuyến
CHỮ “CẢ” VÀ “CÁI” ĐỀU QUÁ HAY...!



Cô cháu con ông anh tôi về Việt Nam thăm gia đình, hỏi tôi:

-Cô có cần gì ở Việt Nam không...?

-Có, mua cho Cô một đôi đũa Cả.

-Cô à, bây giờ không có ai dùng đũa Cả xới cơm nữa, không biết con có tìm được không...? Ai cũng thổi cơm bằng nồi cơm điện, bấm cái nút xong là xong, nên không dùng đũa Cả, và khi bới cơm ra chén thì họ dùng cái muỗng làm bằng nhựa múc cơm ra.

-Cô biết rồi, nhưng cứ tìm mua cho cô, chọn đôi nào đừng dài quá và mỏng mỏng một chút.

Đã 45 năm ở Mỹ, tôi vẫn dùng đũa Cả, dùng trong bếp cho rất nhiều việc. Ngoài việc xới cơm, thỉnh thoảng tôi vẫn dùng một chiếc để khuấy bột làm bánh, khuấy nồi chè, ngay cả khuấy nước xốt nấu mì Ý. Tôi dùng đôi đũa Cả thấy nó gần gũi thân thiện với mình, thấy nó quê nhà quá đỗi...! Chữ “Cả” gợi cho tôi rất nhiều hình ảnh thân thiện về thân tộc, về quê nhà. Như người con gọi “mẹ Cả” không phải là mẹ đẻ ra mình, mà là người vợ đến trước với cha mình, người đó cũng là người “vợ Cả” của cha. Con lớn nhất trong nhà là anh Cả, chị Cả.

Vì anh Cả cho nên anh phải nhận lãnh trách nhiệm thờ cúng tổ tiên, cha mất anh được “Quyền huynh thế phụ.” Thay cha dạy bảo, dựng vợ, gả chồng cho các em. Vợ anh là con dâu Cả phải chia chung trách nhiệm đó với chồng...!

Chị Cả, người lớn nhất trong gia đình trách nhiệm cũng quan trọng không kém. Nếu chẳng may cha mẹ mất sớm chị cũng sẵn sàng hy sinh tuổi xuân của mình, không lấy chồng, nuôi các em ăn học...!

Anh thợ Cả trong công việc là người chỉ dạy, quan sát và chịu trách nhiệm lớn nhất mà chủ giao cho..., thợ Cả quá là “Oai” lắm phải không...?
Đôi đũa Cả lớn nhất trong bếp so với những đôi đũa trên mâm cơm và ngay cả đôi đũa Bếp chỉ dùng để xào nấu, vì đũa Bếp chỉ có chiều dài, to hơn đũa ăn cơm nhưng không to bằng đũa Cả.

Mỗi lần tôi cầm chiếc đũa Cả lên tôi nhớ đến những chữ: Mẹ Cả, anh Cả, chị Cả, thợ Cả, nhớ đến câu nói lý thú tả cảnh tham lam của người đàn ông trong hôn nhân nữa: “Vợ Cả, vợ Hai, cả hai đều là vợ cả.” Ai muốn hiểu thế nào cũng được, nhưng riêng ông chồng thì muốn ôm “Cả và Hai” vào trong lòng....! Nay lại càng muốn “Cơi nới” thêm mà chẳng muốn bỏ ai...

Lan man ra tới chữ “Cả” còn thay cho chữ “Cái” nữa, như con sông lớn gọi là con sông Cái, vì là con sông Mẹ (người ta không dùng chữ sông Cả) Chữ “Cái” chính là Mẹ

Chữ Cái thường đi theo chữ Con như sông Cái chia nhánh ra thành những sông Con, ngôn ngữ gợi lên hình ảnh gia đình người Mẹ sinh ra các con, đi về muôn ngả. Sông Cái, nghĩa chữ là “sông Mẹ.”

Nhiều dân tộc ở Đông Nam Á có thói quen gọi sông lớn nhất trong vùng là “Sông Cái,” như người Thái và Lào gọi sông Mekong là “Me Nam Khong.” Sông lớn sông nhỏ đều có sóng, câu “Gặp cơn sóng Cả đừng ngả tay chèo”, người đi sông nước hàng ngày đều phải nhớ...!

Rồi trong ngôn ngữ đời thường người ta dùng chữ “Cái” rất nhiều, như cục men chính để gây giấm người ta gọi là “giấm Cái,” người Mỹ cũng dùng chữ Apple cider vinegar with the “Mother” (Mẹ giấm). Cây cột to nhất bác thợ mộc gọi là “cột Cái,” thợ Cái (là thợ chính). Có Cái thì phải có Con, những cây cột còn lại để làm nhà gọi là “cột Con.” Lại còn ngón chân Cái, ngón tay Cái, cửa Cái, rễ Cái, đường Cái nữa…

Hiện tại hiếm khi chúng ta thấy được những đôi đũa Cả như vậy trong bữa cơm gia đình nữa...!
Người phụ nữ cưu mang sắp tới kỳ sinh nở, người ta nói: Đã “Cả bụng” rồi, tức là to lắm rồi. Con cái hư hỏng thì người Mẹ cũng phải chịu trách nhiệm vì “Con dại Cái mang.”

Cứ việc gì cưu mang, có gì trách nhiệm thì được gọi là Cái, là Cả, được giao cho người Mẹ hết. Nhưng người đàn ông mang chức vị to nhất trong làng quê Việt Nam thì được gọi là “Hương Cả.”

Chữ “Cái” đi vào lịch sử là “Bố Cái Đại Vương” thì cũng thuộc về người đàn ông. Theo sách Việt Điện U Linh, con của Phùng Hưng là Phùng An khi lên ngôi tôn Phùng Hưng làm Bố Cái Đại Vương, bởi quốc tục xưng cha là Bố, mẹ là Cái, nên mới gọi như vậy...!
Tôi yêu những đôi đũa Cả vì nó luôn luôn gợi cho tôi hình ảnh của người mẹ, người vợ. Đôi đũa Cả không hề lạc lõng trong ngôi nhà Mỹ này, nó luôn luôn có việc để làm, nó chia chung những hạt cơm trong bát cho mọi người trong gia đình, nó quậy bột làm bánh, nó quậy nồi chè, quậy xốt cà chua nấu mì Ý. Thỉnh thoảng tôi hay cầm một chiếc đũa Cả giơ lên, răn đe các cháu khi chúng phá quá… (chỉ dọa thôi, chưa dùng đũa Cả đánh con cháu bao giờ).

Mỗi lần chạm tay vào đôi đũa Cả, tôi thấy như mình được chạm vào một bụi tre ở quê nhà, đôi khi nhắm mắt lại tôi còn nghe được tiếng gió xào xạc trong những bụi tre. Nhớ những câu thơ trong bài “Tre xanh”, nhớ những câu thơ hay:
“Tre xanh, xanh tự bao giờ
Khi tôi lớn đã có bờ tre xanh...
Có manh áo cộc, tre dành cho măng...”

Tôi yêu những dòng sông trên quê nhà, những dòng sông được gọi là sông Cái, sông Con, những dòng sông mang phù sa, mang tôm cá đến cho người dân như những người mẹ mang cả đời mình cho con cháu.

Mỗi lần nhìn dòng nước có cái ngã ba trước của nhà tôi, tôi hay bâng khuâng nhớ đến câu hát “Chẳng biết nơi đâu là chốn quê nhà.”

Chúng ta đi, mỗi người mang theo quê hương trong hồn một cách khác nhau. Tôi đi… mang theo đôi đũa Cả và dòng sông mang tên Cái ...!

GIỞ NÓN CÚI CHÀO cách đây 1 năm, 6 tháng #23048

  • Thanha
  • không trực tuyến
CÓ QUEN VỚI NGƯỜI MẤT HAY SAO...? MÀ GIỞ NÓN, CÚI ĐẦU CHÀO TIỄN HỌ VẬY...?”

Buổi trưa, giờ tan học, trước cổng trường Tiểu học đang có rất nhiều phụ huynh chờ đón con, người dõi mắt tìm kiếm, người gọi tên con cháu của mình...

​Lúc ấy, có xe đám tang đi ngang qua trên đường. Nhiều người ngước nhìn xe đưa tang, người thì tò mò, người thì buộc miệng khen đáng tang quá lớn, rất đông đi theo cả xe lẫn đi bộ, chăm chú bàn tán, có một nhóm người bày tỏ sự phấn khích khi đội nhạc Tây thổi kèn đánh trống vang lên rất khí thế...?
Người già, thanh niên có người chê nhạc của Trịnh Công Sơn như bài “Hạ trắng”, rồi “Diễm xưa” nghe buồn quá, có người khen mấy bài nhạc nước ngoài như bài “Hotel California”, bài “Bésame Mucho” nghe quá đã...?

Cũng có người góp ý như thế thì không hợp với khung cảnh đám tang, đáng lẽ phải chơi bài: “Lòng mẹ”, Tình cha”, “Ơn nghĩa sinh thành”,... phải phải đạo làm người...!

Duy nhất trong số phụ huynh đang ồn ào đó, tôi thấy có một người đàn ông trên Sáu mươi tuổi, lặng lẽ bước xuống chống nghiêng xe, giở chiếc nón bảo hiểm đang đội trên đầu xuống cầm tay, rồi đứng thẳng người, đầu hơi cúi một chút....
Ông cứ đứng vậy, yên lặng chờ xe tang đi qua mới ngước mặt gọi cháu lên xe đi về...!
Bất chợt, một người đứng bên cạnh tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:
-Ủa... ông quen với người mất hay sao mà cúi đầu chào tiễn họ vậy...?”.
Ông trả lời:
-Tôi không hề quen biết hay bà con với người đã mất, nhưng sống trên đời, phải có chút tấm lòng, “Nghĩa tử là Nghĩa tận” mà chú em...!
Rồi ông giải thích:

-Thời tôi đi học, Thầy Cô thường nhắc nhở học sinh phải biết kính trọng và lễ phép với người già, người lớn tuổi, biết thương yêu giúp đỡ các em nhỏ tuổi hơn mình, đi trên đường đi khi gặp người lớn hơn mình phải biết khoanh tay cúi đầu chào, khi gặp đám tang đi ngang phải biết giở nón cúi đầu chào người quá cố để tiễn đưa họ...! Vậy mới đúng...!

Chính vì vậy mà các việc ấy bây giờ trở thành thói quen với tôi, mà thói quen thì không bao giờ quên được, việc tôi làm chỉ xem là phản xạ tự nhiên từ nhỏ cho đến bây giờ...!

Tôi nghe ông nói, ngẫm nghĩ đó chỉ là chuyện nhỏ, chuyện đạo làm người mà hình như bây giờ trong xã hội rất ít còn tồn tại, nó là thứ “xa xỉ, hiếm quý” đối với mọi người...

Một động tác nhỏ nhưng rất văn hoá và nhân văn, một hình ảnh cao đẹp hết sức, phải đáng trân trọng và phổ biến trong xã hội ngày nay...!
Tôi mong sao những bài học đạo đức như vậy được chú trọng dạy nhiều hơn trong trường, thay vì chỉ tập trung dạy kiến thức sách vở, để trẻ có thể hình thành những thói quen tốt trong cuộc sống, như có thể giữ yên lặng và cúi chào tiễn đưa khi gặp đám tang đi qua...!

└(≣) TẢN MẠN VỀ CÁCH XƯNG HÔ cách đây 1 năm, 4 tháng #23072

  • Thanha
  • không trực tuyến
TẢN MẠN VỀ CÁCH XƯNG HÔ

Sáng nay đi chợ , mình được chứng kiến cảnh đối đáp của một anh bán hàng và một bà khách hàng như thế này
Anh bán hàng :
_ "Cụ" mua cho con đi (anh bán hàng khoảng ngoài 50 , bà khách hàng khoảng 70 tuổi)
Bà khách hàng hỏi lại :
_ Anh gọi tôi là "cụ" ... Thế tôi đẻ được ra ông anh à ?
Anh bán hàng sững lại mấy giây rồi cười cười giả lả :
_ À , con gọi thay cho cháu con ở nhà ...
Bà khách :
_Tôi đang mua bán với anh chứ tôi có mua bán với cháu anh đâu ???
Và bà khách bỏ đi không mua nữa
Thế mới thấy xưng hô quan trọng phết . Hồi mình vào Nam , những người bán hàng rất ngọt ngào . Đáng chị gọi chị , đáng bác gọi bác , đáng cô gọi cô ... Các cháu bé bán hàng thì toàn gọi cô xưng con (với nam giới thì gọi dượng ) nghe thật dễ thương
Lại kể một chuyện vui của bọn mình :
Một lần bạn bè tụ tập ở một quán cà phê cóc trên vỉa hè . Một cô gái bán tăm đi qua mời mua
_ Các cô mua tăm ủng hộ cháu
Một cô bạn mình nhanh nhảu rút ví lấy ra tờ 200k
_ Bán cho 10 gói (30k)
Cô bán hàng giãy nảy :
_ Bà đưa tiền to thế này thì cháu làm gì có tiền giả lại ?
Cô bạn mình :
_ Mày vừa gọi tao là "bà" à ? Thôi không mua nữa
Cô bán hàng ngạc nhiên và chúng tôi cũng ngạc nhiên. Cô bán hàng :
_Sao thế ạ ?
Cô bạn mình
_ Mày gọi tao là "bà" thì làm gì còn răng nữa mà mua tăm ?
Tất cả cười ồ lên , cô bán hàng cũng cười
_ Lần sau cháu rút kinh nghiệm . Ở quê cháu cứ hay gọi thay con
Cuối cùng thì chúng tôi cũng mua tăm cho cô gái Rút ra một kinh nghiệm là : Không ai muốn bị coi già trước tuổi (ở Nhật lên xe buýt không cần nhường ghế cho người lớn tuổi bởi nếu ta nhường , có nghĩa coi họ là người già)
Ở nhà chúng ta cũng vậy , các con hãy cứ gọi mẹ là mẹ , đừng gọi thay con mình là bà nhé
Gọi mẹ nghe vẫn gần gũi thân thương hơn
(Suy nghĩ của riêng tôi )

└(≣) TINH THẦN ĐẶC BIỆT CỦA TIẾNG VIỆT cách đây 1 năm, 2 tháng #23105

  • Thanha
  • không trực tuyến


TINH THẦN ĐẶC BIỆT CỦA TIẾNG VIỆT


Theo các nhà ngữ học thì tiếng Mỹ là thứ tiếng nói vay mượn rất nhiều từ ngữ của các tiếng khác trên khắp thế giới, vì vậy mà nó rất dồi dào và sống động, nó là tiếng nói số một của loài người hiện nay.
Theo tôi thì tiếng Việt cũng không thua kém chi.
Nó đang đứng thứ 12 về số đông người nói và đang lan ra khắp thế giới tự do từ cái biến cố 1975.
Nó có một nguồn gốc rất là đa dạng vì qua 2-3 ngàn năm nó đã mượn rất nhiều tiếng Tàu mà xài, rồi gần đây lại còn mượn hàng trăm tiếng một của Pháp mà nói, bây giờ đã trở thành tiếng Việt rồi, thí dụ như béret, kaki, kilo, gara, accu, v.v… Các bạn có thể kể ra vài trăm tiếng như thế.

Hiện nay tiếng Việt lại còn đang dùng rất nhiều tiếng Anh Pháp Mỹ vay mượn như computer, battery, charge, v.v... mượn như thế sau này một thời gian sẽ Việt hoá và trở thành tiếng Việt luôn.

Đó là một điều hay, rất hay, tiếng Việt dồi dào thêm, có thêm nhiều cách nói, nhiều ngữ vựng, nhiều cách phô bày tư tưởng.

Nhưng ta nên để ý rằng dù có nói bao nhiêu thứ tiếng khác nhau đi nữa, ta cũng chỉ có một thứ chữ abc hiện nay để viết, ta không còn viết chữ Nôm nữa, ta không còn viết chữ Tàu nữa, ta không còn biết chữ khoa đẩu là chữ gì nữa, và sẽ không bao giờ.
Như trong câu nói sau đây: “Cho xe vô gara, rồi check giùm cái bình điện, nếu hết charge thì câu điện giùm, vô nhà coi công to [compteur] tháng này tiền nước bao nhiêu”. Có đến 6 ngôn ngữ khác nhau của cả thế giới trong câu nói ngắn đó mà ta không ngờ ! [Việt, Tàu, Pháp, Anh, Mỹ].

Một chuyện lạ hơn nữa là, cách đây mấy ngàn năm, ngoài tiếng Tàu ra, ông bà ta còn dùng và xài không biết bao nhiêu là tiếng nước ngoài ở Đông nam Á châu mà ta cứ tưởng đâu là tiếng Việt của ta, không ngờ đó là tiếng nói của biết bao ngôn ngữ láng giềng, mà lại không phải là tiếng Tàu.

Thí dụ:
Ta nói tha thiết thiết tha đó là tiếng Thái
vắng vẻ, đó cũng là tiếng Thái luôn
đủng đỉnh, vâng, cũng là tiếng Thái!
vơ vẩn vẩn vơ, đó là tiếng Lào đó bạn ơi
chân tay, chân mây. nó là tiếng Khmer đó
một ngày, một hai ba bốn năm, đó cũng là tiếng Miên luôn!

Cụ Nguyễn gia Thiều cách đây gần 200 năm đã viết :
“Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán”
[đành hanh là tiếng gốc Chàm đó bạn ơi, có nghĩa là ganh ghét, ganh tị]

Cụ Nguyễn Trãi cách đây gần 600 năm nói:
“Tuy rằng bốn bể cũng anh tam”,
[Đó là tiếng Mã lai hiện nay đó bạn ơi, có nghĩa là thằng em trai]
Hay là :
Hai chữ công danh tiếng vả vê

Đó là tiếng Lào xưa đó, vả vê có nghĩa là trống vắng, mà bây giờ người Việt không còn ai nói nữa.

Người Việt nói cái dùi cui hay đùi cui thì 250 triệu người Indonesia và Malay cũng nói là đulkul… y hệt!

Hai tiếng Nôm na mà ai cũng cho là Nôm là Nam, vậy thì na là gì ? Mọi người đều lờ đi !
Thật ra, Nôm và Na đều có nghĩa gốc là xưa, cũ, lâu đời…đã có từ lâu.
[Các tiếng Lào Thái Khmer đều có ghi hai tiếng “nôm na” và đều giải thích như vậy]
Tiếng Nôm là tiếng nói xưa của người nước ta, đã nói như vậy từ lâu, truớc khi ông bà ta gặp người Tàu.

Còn nhiều nữa, rất nhiều nữa, cả thảy 27 ngàn 400 tiếng Việt như vậy, ta đã cùng nói cùng xài chung, dùng chung, của không biết bao nhiêu là ngôn ngữ anh em chung quanh ta, đến nỗi là không có một tiếng Việt nào mà lại không có chung đồng nguyên [gốc gác] với một vài ngôn ngữ khác ở miền Đông Nam Á này.

Các tiếng nói Đông Nam Á [Khmer, Lào, Thái, Chàm, Malay, Indonesia, Nùng, Hmong Bahnar, Rhade, v.v... bao bọc tiếng Việt trong một vòng dây thân ái của tình anh em ngôn ngữ chung giòng chung họ hàng mà chúng ta không ngờ đến đó thôi.
Nhưng tiếng Việt có một điểm rất lạ, dễ thì dễ mà khó cũng thật là khó, vì ta tưởng là ta viết được tiếng Việt là ta hiểu được tiếng Việt.

Thật ra ta không hiểu tiếng mẹ đẻ của chúng ta nó ra làm sao cả :
- ta nói đau đớn mà ta không hiểu đớn là gì, [đớn là tiếng Mon có nghĩa là đau cái đau của lòng mình]
- ta nói rộn rịp mà không hiểu rịp là gì, [rịp là bận việc], gốc tiếng Lào Thái đó bạn ơi.
- ta nói săn sóc, chăm sóc mà ta chẳng hiểu săn là gì mà sóc là gì. Săn là theo dõi, sóc là sức khoẻ # health [gốc Sanskrit / Pali đó].
Có cả thảy chừng 10 ngàn tiếng Việt gốc gác như thế!

Thành thử dù cho ta có biết viết chữ Nôm, hay chữ Tàu đi nữa, ta vẫn không thể nào biết ý nghĩa của mỗi từ ngữ trong tiếng Việt của ta đâu!
Biết thêm vài ba ngàn tiếng Pháp, tiếng Anh, chữ Tàu chữ Nôm thì cũng tốt thôi, ta sẽ trở thành một thứ học giả “bất đắc dĩ”, nhưng đừng tưởng rằng như vậy là đã hiểu thông suốt tiếng Việt.

Cái này đòi hỏi phải có một trình độ và khả năng hiểu biết ý nghĩa nguồn gốc của mỗi chữ mỗi âm, mỗi từ trong tiếng Việt mà con số lên đến gần 10 ngàn tiếng đơn như vậy.
Chỉ có một cách qua được cái khó khăn vượt bực đó.

Đó là phải có một bộ từ điển nguồn gốc tiếng Việt, tham khảo khắp cả 58 thứ tiếng lớn nhỏ ở Nam Á Châu, từ tiếng Thái Lào, Khmer, Miến, Malay, Indonesia cho đến những tiếng nói thiểu số với vài ba trăm ngàn người, tiếng Mường, tiếng Nùng, tiếng Hmong, tiếng Chàm … Chúng nó đều có đóng góp âm thanh, giọng nói và ý nghĩa gốc gác, hay làm nguồn cội ban đầu cho mọi từ, mọi ngữ trong tiếng Việt.

Và đó là bộ Từ điển nguồn gốc tiếng Việt, sắp xuất bản mà chúng tôi xin phổ biến truớc một ít từ ngữ nguồn gốc Việt để các bạn và quý vị xem cho vui.


● Bs NGUYỄN HY VỌNG

└(≣)MẶT NẠ cách đây 1 năm #23148

  • Thanha
  • không trực tuyến
MẶT NẠ...
Nhìn vào nhà hắn, ai cũng thầm ghen tị và ước mong sao được như vậy. Vợ chồng hắn đều là cán bộ công chức. Hắn làm bên ngành tư pháp, vợ hắn là phó chủ tịch hội phụ nữ huyện. Hai con một trai và một gái ,đứa lớn đang học năm cuối trường Đại học mở thành phố Hồ Chí Minh. Đứa thứ hai thì đang ở nhà.

Nói chung hắn toàn điểm ➕, vợ đẹp con ngoan, nhà cao của rộng. Ít ai trong làng trong xã bì kịp.

Vợ hắn tuy gần 50 nhưng còn ấy...lắm, sắc nước lại là cán bộ ăn mặc chải chuốt nên còn xuân chán. Là cán bộ lãnh đạo nên vợ chồng hắn sống rất chuẩn mực. Tuy chưa giúp đỡ được ai cái gì, nhưng mọi người đều nể phục về cách sống của vợ chồng hắn
Hắn đi công tác đã mấy ngày, thằng con hắn thì hầu như không có mặt ở nhà. Chìa khóa thì vợ chồng hắn ai cũng có ,nên xong việc hắn về mà không gọi điện cho vợ hắn biết. Hơn nữa hắn muốn tạo sự bất ngờ cho thị. 9 giờ tối hắn về tới nhà, hắn mở cổng bước vào. Trong nhà đèn vẫn sáng. Hắn định lên tiếng gọi thì nghe tiếng cười khúc khích. Hắn liền len lén mở cửa nhìn vào. Hắn cả kinh, vợ hắn đang nằm trong lòng một người đàn ông. Cả giận hắn định xông vào bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ, nhưng...hắn chợt nghĩ tới danh dự...nên hắn kìm lòng lại. Hắn nhìn kĩ xem người đàn ông đó là ai. Hắn giật nẩy mình,đó là T... Chủ tịch huyện cấp trên của vợ chồng hắn. Hắn nhếch một nụ cười quái dị. Hắn lấy điện thoại quay lại những phút giây quý giá ấy . Xong hắn ra ra ngoài lấy điện thoại gọi cho vợ ông chủ tịch

_ Chị à, anh nhà say quá,
nhờ chị lên nhà cô P...phó chủ tịch hội phụ nữ huyện đưa anh về cái ạ

Nói xong hắn tắt điện thoại rồi đánh xe đi...
Hai Hôm sau hắn mới về, hắn vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra . Gia đình hắn vẫn êm đềm như trước.

Con hắn đã tốt nghiệp ra trường nhờ những đồng tiền của vợ chồng hắn. Nhưng với năng lực và...xin việc ở đâu bây giờ. Hiện kỷ sư, thạc sĩ không có công ăn việc làm nhan nhản. Đúng là một bài toán khó, chợt...hắn nghĩ tới ông chủ tịch huyện. Hôm sau hắn sang nhà ông chủ tịch huyện. Sau khi hàn huyên tâm sự hắn nói
_ tôi có con cháu vừa tốt nghiệp đại học xong, hiện chưa có công ăn việc làm mong anh thu xếp cho cháu.
Nghe hắn nói xong ông T...xua tay nói
_ Không được đâu chú, bây giờ không phải như trước đâu, tôi chịu.
Hắn làm một ly rượu rồi nói
_ À hôm em đi công tác, anh say ở nhà em, chị nhà có đến đón không ạ
Nghe hắn nói vậy ông T...giật nẩy mình xua tay
_ Thôi...chú về đi, việc của cháu để tôi sắp xếp.
_ Cảm ơn anh
Hắn cười nói, rồi chào ông chủ tịch huyện ra về .
... Con gái hắn giờ cũng đã là công chức nhà nước. Thằng con trai hắn bị bắt mấy lần, nhưng đều được tha về... Có lẽ đều nhờ cái đêm công tác về đột xuất đó...

(Tú Da)
TC 11.2.23

└(≣) TRĂM NĂM KHÔNG CÔ ĐƠN cách đây 11 tháng, 4 tuần #23167

  • Thanha
  • không trực tuyến
TRĂM NĂM KHÔNG CÔ ĐƠN

Gabriel Garcia Márquez gặp người vợ tương lai của mình trên sàn nhảy khi cô 13 tuổi và ngay lập tức hỏi cưới cô. “Bây giờ anh mới nhận ra rằng tất cả những bài thơ anh viết đều dành tặng cho em. Xin hãy làm vợ của anh!" Gabriel trẻ tuổi nói với cô gái Mercedes trên sàn nhảy. "Em đồng ý. Chỉ có điều, nếu anh muốn, em sẽ hoàn thành việc học trước”, cô gái trả lời với tất cả sự nghiêm túc.

Đám cưới chỉ diễn ra sau đó 13 năm. Marquez sau này nhớ lại: “Chúng tôi không đính hôn, chúng tôi chỉ kiên nhẫn chờ đợi và không nản lòng với những gì số phận đã dành sẵn cho chúng tôi".

Mercedes đã luôn ở bên cạnh Gaby trong quá trình ông viết tiểu thuyết “Trăm năm cô đơn”. Tiền đã cạn, ông chồng bán cả xe ô tô đi mà không đủ - ông đã làm việc suốt ngày đêm trong phòng làm việc, hầu như không ra ngoài. Người vợ lo chu cấp cho gia đình, nợ tiền rau dưa, thịt cá khắp cả làng trên xóm dưới và không ngừng tin rằng chồng mình là một thiên tài.

Một năm rưỡi sau, cuốn tiểu thuyết được viết xong, nhưng Marquez thậm chí không có tiền để gửi bản thảo cho biên tập viên. Sau đó, Mercedes đã bán những thứ cuối cùng mà cô ấy còn lại - máy sấy tóc và máy xay sinh tố. Rất nhanh, cuốn tiểu thuyết của chồng cô đã mang lại những lợi nhuận khổng lồ, được công nhận trên toàn thế giới và giải thưởng Nobel. Họ đã sống rất nhiều năm cuộc đời vô cùng hạnh phúc (chứ không hề “cô đơn”) và chưa từng cãi vã nhau! Điều khó hiểu nhất: làm sao họ đã tìm ra nhau và không nhầm về nhau khi nàng 13, còn chàng 18?



TC 9.3.23


TÊN ĐƯỜNG TRƯỚC 1975 CÓ ĐIỀU GÌ HAY...?
(Đinh Trực sưu tầm)
Cách đặt tên đường ờ Sài Gòn trước 1975 rất hay, rất có dụng ý và rất có ý nghĩa...!
Người đi từ cửa ngõ vào tới trung tâm Sài Gòn, nếu để ý bạn sẽ thấy cả một chiều dài văn minh 4000 năm lịch sử của nước Việt trên từng bước chân đi từ xa xưa đến thời gian cận đại...
*Khởi đầu từ Bến xe Miền Tây ta sẽ có Hồng Bàng, An Dương Vương, Triệu Đà... Bà Triệu... rồi thì có Lý Nam Đế, Triệu Quang Phục...
Tiếp đến là Mai Hắc Đế, Phùng Hưng, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh... Lý Chiêu Hoàng.
Nhà Trần thì có Trần Nhân Tông, Trần Hưng Đạo và các tướng quây quần như: Phạm Ngũ Lão, Trần Khánh Dư...
*Các bến sông gồm có Vạn Kiếp, Hàm Tử... Bến cảng lớn nhất thì đặt tên Bạch Đằng...
*Cứ thế vào càng gần Trung tâm thì từ tiệm cận đến hiện tại như Lê Lợi, Lê Lai, Nguyễn Trãi... rồi tới nhà Nguyễn lại càng gần trung tâm hơn nữa như Nguyễn Hoàng, Minh Mạng, Tự Đức, Gia Long... cùng các tướng lãnh như: Võ Tánh, Lê Văn Duyệt...
*Chệch qua phía Bắc khu trung tâm (phía Quận 3) thì có triều đại Tây Sơn và các nhà văn, nhà thơ, học sĩ:
Bà Huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương... cùng với các Võ tướng Tây Sơn: Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu...
Phải nói rằng một người đi từ Bến xe vào Trung tâm nếu thuộc “Sử Việt” và để ý tên đường thì rất dễ hình dung mình đang ở khu vực nào trong Thành phố.
*Hay nhất là sau dòng chảy 4000 năm lịch sử, thì tất cả đều tập trung vào một đại lộ mang tên "Thống Nhứt", đẹp và rộng với một “mảnh đất” bao la dẫn thẳng vào cơ quan quyền lực cao nhất thời đó. Chính là DINH ĐỘC LẬP.
*Con đường nhỏ hơn một chiều, chạy ngang Toà án và cổng chính Dinh mang tên Công Lý (Công Lý thì không thể nào hai chiều được.)
Hai con đường song song với Đại Lộ Thống Nhất được mang tên của hai Danh nhân đã tạo ra chữ viết của Việt Nam là Hàn Thuyên và Alexandre de Rhodes với hàm ý biết ơn sâu sắc...!
*Tuyệt vời, đó cũng là cách giáo dục Lịch Sử cho Quốc Dân chỉ cần am hiểu Lịch sử, bạn sẽ không bao giờ đi lạc.
*Lịch sử là "Kim Chỉ Nam", là “La Bàn”, giúp cho ta biết rõ mình đang ở đâu...? Đang ở vị trí nào..? Cách nhìn ra sao...?, Trong xã hội và thời đại này...!
  • Trang:
  • 1
  • 2
Copyright© 2012
Thời gian tải trang: 0.11 giây
   
© maitruongxuath.org