Thông tin tiện ích  

   

Tin Nhắn

Thanh Cam: Em kính chúc thầy cô và các ace MTXTH một năm mới bình an mạnh khỏe !
Thanh Cam: Trễ còn hơn không!
sondung: Kính chúc Thầy Cô một ngày mới thật đẹp, thật vui và hạnh phúc.
sondung: Em cám ơn Thầy Cô đã gởi giùm em những tấm hình Tết 2025 của gia đình em vào 2 bài viết:” Chúc Mừng Năm Mới 2025 và Dìa Quê Ăn Tết “ của em.
sondung: Xin lỗi Thầy Cô em đi hoang lâu giờ mới trở về thăm lại trường xưa. Em hứa từ nay sẽ không đi xa nữa.
sondung: Chào Thầy Cô! Em mới gởi bài viết: TRÙNG DƯƠNG HỘI NGỘ vào trang văn, nhờ Thầy Cô giúp em gởi Video và hình ảnh vào trang của bài, em không biết cách gởi hình vào ạ! Cám ơn Thầy Cô!
sondung: Chào Thầy Cô
Thanha: Thầy cô chúc Gia đình Thắng Nhung năm mới nhiều sức khỏe , vui vẻ, hạnh phúc
Thanha: Thầy cô cám ơn quá Giáng Sinh và Năm Mới của gia đình Thắng Nhung gửi vừa kịp lúc cả nhà đông đủ.Vui lắm Nhung ơi!Bánh Tét tuyệt vời! ...ngon quá đi ăn bánh nhớ má
Thanha: Thành thật chia buồn cùng gia đình và tang quyến về sự mất mát này Cụ bà thọ 93 tuổi.Cám ơn em về bài hát "Mợ tôi"
dpham66: Mẹ Minh Đức mới vừa qua đời. Bà thọ 93 tuổi. MĐ mới đăng bài hát về mẹ "Mợ Tôi". Xin mời thầy cô và các bạn vào xem... Tears!
Thanha: Chào Thanh Cẩm, thầy cô rất vui mừng gặp lại em.Chúc em nhiều sức khỏe và niềm vui khi trở về maitruongxuath.org
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em! Lâu nay em biệt tích, thật là có lỗi với mọi người! Giờ viết tin nhắn tính bấm “nhập” để xuống dòng, rồi chữ biến mất nên viết lại, thành ra chào hai ba lần!
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em!
Thanh Cam: Chào cô và các anh chị em!
Thanh Cam: Chào cô!
Thanha: TC chao dang cao, em và gia dinh khỏe ? lâu quá mới thấy em ghé thăm trường xưa. Hân hạnh đón tiếp.
dang cao: Chào TC
TÚ VĨNH: Kính chào thầy cô và các bạn. Chúc MTX một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.
Thanha: Thầy cô cám ơn hai em Thắng Nhung về những chiếc bánh chưng và bánh tét tình nghĩa đã gởi đến thầy cô nhân mùa Giáng Sinh-Năm Mới. Chúc gia đình hai em một mùa Giáng Sinh An bình và năm mới thành đạt.
Thanha: Cầu xin cho tất cả mọi người bình an qua mùa Covid. Năm nay buồn quá hả Thảo?. TC ở nhà suốt không dám đi đâu trừ lúc đi chợ và chạy xe đạp vô rừng.
Thanh Thảo: Em cám ơn TC nhiều ạ . Em cũng đang nghĩ cho cách này . Em sẽ cố gắng . Năm nay 2020 trọn năm bị Covid nên tháng 12 này ko bận làm bánh cho nhà Thờ và hãng TC ơi .
Thanha: TC đã đưa hình lên rồi. Em đừng ngại trong việc đưa hình, cứ viết bài TC sẽ đưa hình giúp. Cám ơn em.
Thanha: Vậy khi nào rảnh em viết bài và lên hình nhé.Thầy cô chúc em thành công.
Thanh Thảo: Nhưng chưa biết cách đưa hình vào như thế nào ? Bắt đầu tùn tới này em bận cho đến cuối tháng 12 về làm bánh . Em cám ơn TC đã sưu tầm được trang up hình này .
Thanh Thảo: Em đã sign in vào Imgur rồi TC ơi !
Thanha: Thầy Cô chỉ các em muốn post hình ảnh cá nhân vào MTX, các em hãy up vào Imgur rồi copy qua như trước đây đối với Flickr hoặc Photobucket. Bởi vì Imgur tiện lợi hơn, không cần có tài khoản và không giới hạn dung lượng.
Thanha: Kinh Thần Nông còn có bài "Trung uy nuôi tôm" tác giả Phương Toàn.
Thanha: Mời các em nghe đọc truyện người thật việc thật, người viết ở kinh Thần nông (kinh 5) .
Thanha: Đã có video buổi họp mặt ngày 8/6 tại trường mới C3 Tân Hiệp, do đài phát thanh truyển hình địa phương Tân Hiệp quay.
Thanha: Cám ơn Minh Châu đã báo cáo quĩ tới ngày 20/3/2019. Còn 3 tuần nữa chúng ta có kỳ họp vào ngày 8/6. Minh Châu kiểm tra tài khoản thường xuyên và báo cáo kịp thời lên quĩ những mạnh thường quân ủng hộ cho kỳ họp mặt này. Cám ơn em.
Thanh Thảo: Dạ Thầy Cô . Sau chuyến du lịch VN lần này , Nancy nói với mẹ : < VN đẹp quá ! Mai mốt đi làm có tiền , con sẽ về một mình ! > . Vậy là vui rồi TC ơi . Một đứa trẻ sanh ra ở Mỹ . Khi theo Mẹ về thăm quê hương mà khen được VN rất đẹp là quá tốt rồi . Chỉ sợ dẫn chúng về , nó chê ko bao giờ trở lại nữa thì nguy .
Thanha: Nancy thích lắm đây, TC không muốn vào bài comment để bài Thanh Thảo cuối cùng các bạn vào xem cho dễ.
Thanha: Chào Thanh Thảo,đọc bài du lịch miền Trung thích lắm, hy vọng tháng 6 nầy về họp mặt sẽ có dịp ra nơi ây.
Trieu Nguyen: Em kính chào thầy cô! Em cảm ơn thầy cô đã luôn chú ý và động viên em.
Thanha: Chào em Trieu Nguyen sau, thời gian vắng bóng trở lại trường xưa với ngòi bút điêu luyện hơn, văn hay chữ tốt hơn đem lại sinh khí mới với luồng gió cũ kỷ đong đầy kỷ niệm một thời khốn khó miền Cái Sắn. Cám ơn sự trở lại của em, trường xưa cảm thấy ấm áp hơn.

Để gửi tin nhắn xin hãy đăng nhập.
   
   

Trang web hiện có:
47 khách & 0 thành viên trực tuyến

   
Chào Khách quý
Tên đăng nhập: Mật mã: Tự động đăng nhập

Văn xuôi, chuyển kể, hồi ký...

NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ:

└(≣) TRANG VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM cách đây 3 ngày, 6 tiếng #23670

  • Thanha
  • không trực tuyến


MÙI CỦA MIỀN NHÂN GIAN

1.
Cuộc đào tẩu thất bại. Từ vùng biển tôi đi ngược lại dòng sông.
Có lúc sợ gặp người hơn thú dữ. Thú rất minh bạch thiện hay ác. Thỏ không thể là cọp mà cọp cũng không thể là thỏ. Người rất khó lường.
Nhưng, dù người nhan hiểm, dù rất sợ người, cũng phải tìm về nơi có người ở. Có người mới có sự sống, mới có đời sống.
Tôi không còn chút sinh lực nào để đi. Tôi lựa túp nhà trên gò cát làm mục tiêu để bò vào khi đêm xuống.

2.
Tôi tỉnh dậy khi nghe thứ mùi quen thuộc mà đôi lúc bị lãng quên. Mùi người, mùi đàn bà.
Trong vạt ánh sáng mờ dịu, liêu trai, tôi lơ mơ thấy một bầu vú tròn căng đang nhỏ sữa vào miệng tôi.
Có tiếng phụ nữ khẽ khàng: đừng động đậy, thứ này hiếm, không thể làm rơi ra ngoài hoặc dính vào ly, muỗng đó ông.
Nàng nói, chi tiết mà gọn:
Ông cần phải uống sữa, phải nhanh có sức để rời nơi đây lúc ba giờ sáng. Lúc đó, người làng lội qua sông, xuống chợ. Ông lén đi theo, giả như người trong làng.
Xuống được sông là ông thoát.
Bây giờ là mười hai giờ đêm.
Quần áo ông đang mặc là của chồng em. Ảnh học tập hơn hai năm, về nhà được một năm thì có lệnh gọi xuống xã, rồi họ đưa đi đâu hơn ba tháng nay không tin tức.
Nhà chồng em ở trong xóm, hợp tác xã mượn làm văn phòng. Ba chồng em đi cải tạo hơn sáu năm rồi.
Em không thể ôm con về quê của em vì phải nuôi mẹ chồng, lâu lâu đi thăm nuôi, gởi tiếp tế cho chồng, ba chồng,
Em phải ở lại nơi này để chiều chiều ra cồn cát đợi.

Truyền thuyết vùng sông nước có lời nguyền: những người đàn ông đi xa không có người chờ ở hiên nhà sẽ chết đường, chết xá.
Như đã sắp đặt sẵn, nàng nói tiếp: ông vào bếp, mặc lại y phục đã hong khô của ông. Trong túi quần vẫn còn ba thẻ vàng, của ông. Em có để trong đó ít tiền lẻ, ông mua thức ăn khi đến chợ. Còn ở đây, không ai mua bán gì đâu.
Có ba củ khoai, ông ăn hai, để em một củ. Ông phải ăn cho đủ sức vượt cồn cát lầy, qua sông.

3.
Thay áo quần, ăn xong, tôi thấy đã phục hồi lại sinh lực và cảm quan.
Dưới bóng sáng yếu ớt của chiếc đèn hột vịt, nàng quấn điếu thuốc rê, le lưỡi dán, châm lửa hút.
Tôi lấy một thẻ vàng để lên bàn. Nhìn nàng, không nói gì.
Nàng le lưỡi liếm giấy quấn một điếu nữa đưa cho tôi, nói: ông hút hết điếu thuốc cho ấm, rồi đi, đã đến giờ.
Tôi nhìn cái lưỡi của nàng và sinh khí bùng lên.

4.
Tôi run run cầm tay nàng. Bất giác tôi gục đầu vào bầu vú của nàng.
Mùi sữa người, mùi mồ hôi, mùi đàn bà, mùi ẩm mốc, mùi thuốc rê, có cả mùi nước tiểu trẻ em…
Tôi hít thật sâu và muốn chảy nước mắt. Tôi đang được tiếp tục sống.
Có tiếng trẻ con khóc.
Nàng siết chặt đầu tôi vào vú nàng trong giây lát, rồi lại đẩy ra.
Nàng nói: em phải vào dỗ cho con nín, nó khóc dễ gây sự chú ý. Ông đi cho kịp lúc.
Tôi bước vào bóng đêm, lún sâu vào cát lầy. Gió sông thổi xoá nhanh dấu chân.
Có ai bên kia sông tập thổi bài kèn chiêu hồn tử sĩ.
Có một người đàn bà xa lạ, bồng con, trong bóng tối nhìn theo tôi.

5.
Về sau, trong nỗi nhớ, tôi muốn gọi tên nàng, mà cũng không biết tên. Tôi đã quên hỏi.
Đêm đó tối quá, tôi cũng không thấy rõ mặt nàng để bây giờ hình dung ra.
Tất cả đều như ảo ảnh.
Chỉ có một thứ xác thực nhất là cái mùi chua nồng từ bầu vú của nàng.

6.
Hai mươi ba năm sau tôi mới có thể trở lại nơi đó.
Người chạy xe thồ nói: tui biết rồi, chỗ đó là động cát. Mấy mươi năm nay vẫn là nơi gái gú làm ăn. Thời đó khổ quá, làm gì có nhà nghỉ, quán xá. Lấy bãi cát làm giường, vài ký gạo, chục trứng vịt đã đủ đổi được chút hoan lạc của kiếp người.
Đời mà, cũng qua thôi ông…
Gió sông đêm thổi u uất. Tôi muốn khóc. Phải chi tôi khóc được sẽ nhẹ lòng biết bao. Đến bây giờ tôi mới lơ mơ hiểu lúc đó nàng làm gì để sống.

7.
Tôi ước định vị trí mà hơn hai mươi năm trước tôi đã gặp nàng. Gần ngã ba, con đường cát lún ngập sâu mỗi bước chân đi.
Bây giờ là dãy quán cafe võng tiều tuỵ, xiêu vẹo.
Tôi bước vào cái quán có tên Cát.
Trong vạt sáng tối nhá nhem, một con nhỏ nằm trên võng phì phèo khói thuốc.
Nó nói trống không: uống cà phê hay đi vui vẻ.
Tôi ra vẻ dân chơi: cho coi hàng đi cưng.
Nó hất mái tóc ra sau, đưa tay mở một nút áo cho tôi thấy vú. Tôi rùng mình, nổi da gà.
Tôi lặng người giây lát rồi nói: ô-kê!
Con nhỏ đi trước, tôi bám theo sau. Bước xuyên con đường cát lầy.
Nó dẫn tôi qua một cái cổng, qua một khoảng sân rộng, nói: nhà ông nội em. Xưa, giàu nhất làng. Ông vào cái phòng thứ hai, chờ em tắm rửa cho thơm.

8.
Tôi ngồi, lấy thuốc hút,mở rộng cửa nhìn bâng quơ ra khoảng sân đêm. Lòng không có chút tà dục.
Một phụ nữ từ phòng bên đi qua, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi ngượng nghịu. Người đàn bà lảo đảo sắp ngã xuống. Rồi, đứng dậy như con mèo cái, bay đến, vồ lấy con chuột – là tôi.
Nàng ôm, hun mặt tôi. Hun lia lịa. Hun tơi tả. Như mẹ hun con. Như gái goá hun trai tơ. Như mưa hun lá.

Tôi thấy có vị mặn của nước mắt lẫn trong mùi son phấn.
Con nhỏ tắm xong, bước ra. Nó kêu lớn: má kỳ quá! Khách của con mà.
Nàng ngưng hun, nói: Khách của tao, mày biết mẹ gì! Lúc mày còn bú tao đã quen ông này.
Nàng nói với tôi: ông đã uống ké phần sữa của con bé.

9.
Tôi khuỵu xuống. Vùi mặt vào bầu vú của nàng.
Vùi tôi, chôn sâu vào miền nhân gian cát lầy miên viễn.

Ái Điểu
25.4.26
Copyright© 2012
Thời gian tải trang: 0.05 giây
   
© maitruongxuath.org